Hoạt động lợi dụng quyền tự do ngôn luận trên mạng xã hội vi phạm pháp luật và hệ lụy
Quyền tự do ngôn luận là một trong những quyền cơ
bản của con người được ghi nhận trong Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền năm 1948 và
Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị năm 1966. Điều 19, Tuyên ngôn
quốc tế nhân quyền (UDHR) năm 1948 nêu rõ: “Mọi người đều có quyền tự do ngôn
luận và bày tỏ ý kiến; kể cả tự do bảo lưu quan điểm mà không bị can thiệp;
cũng như tự do tìm kiếm, tiếp nhận và truyền bá các ý tưởng và thông tin bằng
bất kỳ phương tiện truyền thông nào, và không có giới hạn về biên giới”. Công
ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (ICCPR) năm 1966 cũng quy định:
“Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp
nhận và truyền đạt thông tin, ý kiến, không phân biệt lĩnh vực, hình thức tuyên
truyền bằng miệng, bằng bản viết, in, hoặc dưới hình thức nghệ thuật, thông qua
bất kỳ phương tiện thông tin đại chúng nào tùy theo sự lựa chọn của họ”.
Tuy
nhiên, quyền tự do ngôn luận cũng phải trong khuôn khổ của pháp luật. Vấn đề
này cũng được quy định tại Điều 19, Công ước ICCPR năm 1966: “Việc thực hiện
quyền tự do ngôn luận có thể phải chịu một số hạn chế nhất định và những hạn
chế này cần được qui định bởi pháp luật, nhằm tôn trọng các quyền hoặc uy tín
của người khác; bảo vệ an ninh quốc gia (ANQG) hoặc trật tự an toàn xã hội
(TTATXH), sức khỏe hoặc đạo đức của xã hội”. Như vậy, theo quy định của pháp
luật quốc tế, quyền tự do ngôn luận không phải là tuyệt đối. (Trích báo CAND)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét