Xuyên tạc, bôi lem về giá trị, ý nghĩa lịch sử
Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9 của dân tộc Việt Nam vốn là chiêu bài
“truyền thống” của các thế lực xấu, cứ đến dịp lại khui lên kiểu “bình cũ, rượu
mới”.
Song, có những luận điệu ngay từ cách đặt vấn đề
đến lý giải cho thấy sự ngô nghê của người viết, dường như họ cố tình không
nhìn thấy gì cả, không nghe thấy gì cả, cứ phết lên đó gam màu càng đen, càng
xám là được, bất chấp sự thể ra làm sao.
Chẳng hạn, bài viết trên trang mạng của tổ chức
Việt Tân đặt câu hỏi khôi hài “Ngày 2/9 nên gọi là ngày gì?”. Bằng việc đưa ra
những hiện tượng tiêu cực trong xã hội rồi người viết đả kích rằng “dân chỉ là
bầy cừu làm thuê mà không hề có một tổ chức nào bảo vệ”; “đừng nhìn dân như một
bầy cá thể yếu ớt”! Trong một bài viết khác về suy ngẫm ngày 2/9, cũng bằng
việc phân tích kiểu đánh tráo khái niệm, bản chất, dẫn dắt với những lý lẽ sai
lệch, người viết đả kích “vậy sau khi giành được chính quyền, chính quyền đó có
về tay nhân dân không?”! Thậm chí, bài viết này còn xuyên tạc rằng: “Đến ngày
hôm nay, nhân dân Việt Nam chẳng có một quyền gì”! Từ đó, đánh lái thành “cuộc
cách mạng giành chính quyền về tay nhân dân, hơn 70 năm qua vẫn chưa xong”…
Đọc những câu chữ trên cho thấy rõ tư duy của
những người cố tình viết lấy được, nói lấy được, kiểu như đã nhận đặt bài của
tổ chức, cá nhân nào đó, cầm “xèng” rồi thì phải “trả bài” sao cho càng
lộng ngôn, càng xuyên tạc, miệt thị cay độc càng có tiền.
Cổ suý tư tưởng chống phá nói trên, một số mạng
hải ngoại phân tích kiểu râu ông cắm cằm bà, tiếp cận các vụ án, vụ việc tham
nhũng, tiêu cực hiện nay trong bộ máy cơ quan Đảng, Nhà nước rồi phán rằng,
hiện thực đất nước là “gam màu xám xịt”. Họ cho rằng, 77 năm sau Quốc khánh
2/9/1945, Việt Nam vẫn trì trệ, lạc hậu vì “sự bảo thủ của Đảng”, coi Việt Nam
“cũng chẳng có vị thế gì” trên bản đồ quốc tế, thậm chí còn cho rằng, ngày nay
các nước không muốn kết bạn với Việt Nam vì “sợ cộng sản”! Rõ ràng, với cái
cách xảo biện như thế, một mặt cho thấy động cơ chống phá đến cùng của một số
cá nhân, tổ chức, song cũng phơi bày sự thật là họ cũng đã “hết cách”, xoay đi
xoay lại chỉ bài vở cũ, kiểu như “cứ rượu xong là chửi”!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét