Trong thời gian qua
nhiều bài viết trên các tờ báo tung hô hoạt động của “Đảng Dân chủ Việt Nam”
làm nhiều đọc giả lầm tưởng tính tiến bộ của những người lãnh đạo và cương lĩnh
của đảng này đề ra. Sau khi “Tổng thư ký” Lê Công Định và hai “Phó Tổng thư ký”
Nguyễn Tiến Trung, Trần Anh Kim của “Đảng Dân chủ Việt Nam” phải sa lưới pháp luật.
Từ lời khai của các thành viên cốt cán của “Đảng Dân chủ Việt Nam”, bộ mặt thật
của cái gọi là “Đảng Dân chủ Việt Nam” dần bộc lộ. Sự thật qua tìm hiểu chúng tôi đưa thêm những thông tin về các cá nhân
chủ chốt trong “Đảng Dân chủ Việt Nam” để đọc giả hiểu thêm và phân định đâu là
sự thật.
Những câu chuyện nực cười trong giới “chóp bu Đảng Dân chủ Việt Nam”!
Được biết, cuối năm 2005,
ông Hoàng Minh Chính sang Mỹ để chữa bệnh và đó gặp Nguyễn Sỹ Bình, Chủ tịch
“Đảng nhân dân hành động” (nay là “Đảng Dân chủ VN”) và nhóm của Bình gồm
Nguyễn Xuân Ngãi, Bùi Hữu Vị… Từ đó, nhóm của Bình và Ngãi “chỉ lối” để ông Hoàng Minh Chính về
nước, thành lập “Đảng Dân chủ Việt Nam” vào năm 2006 do ông Chính làm “Tổng thư
ký”, Nguyễn Sỹ Bình là phụ tá đặc biệt, Nguyễn Xuân Ngãi làm “Phó Tổng thư
ký”... Lúc này ông Hoàng Minh Chính đã tuổi cao sức yếu, không làm nên trò trống
gì.
Tuy nhiên người đứng ra thay thế cho “Tổng thư
ký” không phải là “Phó Tổng thư ký” mà lại là phụ tá đặc biệt Nguyễn Sỹ Bình!
Tháng 02/2008, khi ông Hoàng Minh Chính qua đời, nội bộ của “Đảng Dân chủ Việt
Nam” xảy ra nhiều mâu thuẫn trong việc giành quyền lực. Và đây chính là “cơ
hội” để Nguyễn Sỹ Bình chiếm được vị trí Trưởng ban Thường vụ, thay ông Hoàng
Minh Chính điều hành “Đảng Dân chủ Việt Nam” vào ngày 09/8/2008. Sau đó, bị bộ phận cấp dưới tiếp tục móc mói, bài
xích về việc “bắt cá hai tay” - vừa có chân trong “Đảng nhân dân hành động”,
vừa nắm vai đầu tàu trong “Đảng Dân chủ Việt Nam”, Nguyễn Sỹ Bình phải
“khai tử” “Đảng nhân dân hành động”.
Không những thế, qua tìm hiểu của chúng tôi được
biết những người được coi là cốt cán, đứng đầu “Đảng Dân chủ Việt Nam” cũng
được dựng lên một cách tùy tiện, trái ngược hoàn toàn với những gì mà “Điều lệ”
đó đề ra là “tham gia bầu cử trong Đảng để chọn ra các ứng cử viên xứng đáng
cho các chức vụ dân cử…”. Cụ thể, khi ông Hoàng Minh Chính còn sống đang ở Việt
Nam và không biết mặt Bùi Hữu Vị (đang ở Mỹ) nhưng qua sự “chỉ định” của Bình,
ông Chính đã bổ nhiệm Bùi Hữu Vị làm “Ủy viên thường vụ”. Lê Công Định và
Nguyễn Tiến Trung vừa gia nhập “Đảng Dân chủ Việt Nam” cũng được phong luôn
chức “Tổng thư ký” và “Phó Tổng thư ký”!
Việc Lê Công Định làm “Tổng thư ký”, nhưng hai
“Ủy viên thường vụ” Trần Anh Kim, Nguyễn Tiến Trung cũng không biết và không
được tham khảo ý kiến. Năm 2008, tại Thái Lan, Nguyễn Sỹ Bình tổ chức đại hội
của “Đảng Dân chủ Việt Nam”, hai “Ủy viên thường vụ” là Nguyễn Tiến Trung và Trần
Anh Kim không tới dự nhưng Bình vẫn tuyên bố “đại hội thành công tốt đẹp” và tự
phong chức “Chủ tịch Đảng Dân chủ Việt Nam”. Ngô Phát Đạt, người từng có tiền
án, đang bị truy nã về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản nhưng trong thời kỳ 2006 -
2007 vẫn được làm “Phó Tổng thư ký”.
Trong “Điều lệ” của “Đảng Dân chủ Việt Nam” có
ghi “Đảng viên Đảng Dân chủ chỉ có một đảng tịch”, phải trung thành với “Đảng
Dân chủ Việt Nam” thì chính những thành viên cốt cán của tổ chức trên lại chơi
trò một tay bắt… hai cá! Lê Công Định đường đường là “Tổng thư ký Đảng Dân chủ Việt
Nam” song vẫn “dí dỏm” với “Việt Tân” và cùng với Nguyễn Sỹ Bình, Trần Huỳnh
Duy Thức lập ra cái gọi là “Đảng Lao động Việt Nam ”. Trần Anh Kim là “Phó Tổng
thư ký Đảng Dân chủ Việt Nam” nhưng vẫn nhận tiền của nhiều đảng phái, tổ chức
khác để hoạt động.
Còn Nguyễn Tiến Trung là “Phó Tổng thư ký” nhưng
lại kiêm thêm chức “Trưởng ban Thanh niên” trong khi chính Nguyễn Thị Hường (còn
gọi là Hoàng Lan, người yêu của Trung) cũng được phong chức “Trưởng ban Thanh
niên”. Rốt cuộc, chẳng biết ai là “Trưởng ban Thanh niên” thực sự. Đặc biệt,
bản “Điều lệ” của “Đảng Dân chủ Việt Nam” được giao cho Nguyễn Văn Đài (đã bị
bắt giữ) chủ biên soạn thảo bằng cách… sao chép Điều lệ của Đảng khác!
Những mưu đồ chống
phá Nhà nước CHXHCN Việt Nam bất thành
Khi du học tại Pháp, Nguyễn Tiến Trung và Nguyễn Thị Hường
(còn gọi là Hoàng Lan, người yêu Trung) cùng một số du học sinh ở Pháp, Mỹ
“sáng lập” ra tổ chức phản động mang tên “Tập hợp thanh niên dân chủ”. “Cặp bài
trùng” Trung – Hường coi nhau như “tri âm tri kỷ”, cùng phối hợp với các lực
lượng chống đối trong và ngoài nước đấu tranh chống Nhà nước, đòi thay đổi chế
độ chính trị ở Việt Nam. Không lâu sau,
nhờ “thành tích” lập “Tập hợp thanh niên dân chủ”, Trung quen và được ông Hoàng
Minh Chính giới thiệu gặp Nguyễn Sỹ Bình (đang cầm đầu “Đảng Nhân dân hành
động”). Bình đã hỗ trợ, hướng dẫn Trung về cách thức hoạt động chống đối một
cách “hòa bình”, bất bạo động. Điều này khiến Trung nhất cử nhất động đều tuân
theo Bình. Tháng 12/2006, Trung viết đơn gia nhập “Đảng Dân chủ Việt Nam”. Từ
đây, “Tập hợp thanh niên dân chủ” bị “Đảng Dân chủ Việt Nam” thâu tóm, Trung và
Hường mỗi người nhận được một quyết định “phong chức” “Trưởng ban Thanh niên
Đảng Dân chủ Việt Nam”!
Trở về nước sau thời gian du học tại Pháp,
Nguyễn Tiến Trung đó tìm gặp Hoàng Minh Chính để nhận “chỉ thị” phát triển lực
lượng trong thanh niên, học sinh và chuẩn bị cho việc công khai hóa hoạt động
của “Đảng Dân chủ Việt Nam” ở trong nước. Hai nhiệm vụ này được cho là một phần
rất quan trọng trong chiến lược đẩy mạnh các hoạt động của “Đảng Dân chủ Việt
Nam”. Để chứng tỏ “nội công” của một “đảng
viên” trẻ, Trung ra sức tuyên truyền, lôi kéo Nguyễn Thị Ý Nhi, Tạ Phong Tần,
Nguyễn Văn Hải (tức Điếu cày) và một số đối tượng trong “Câu lạc bộ nhà báo tự
do” tham gia “Tập hợp thanh niên dân chủ” và “Đảng Dân chủ Việt Nam”. Trung
cùng với Hoàng Minh Chính, Nguyễn Sỹ Bình… bàn thảo các vấn đề nhân sự, cơ cấu
tổ chức, trực tiếp góp ý kiến “xây dựng” cho “Đảng Dân chủ Việt Nam”. Đồng
thời, Trung thúc giục Bình hỗ trợ tài chính, kỹ thuật cho “Câu lạc bộ nhà báo
tự do”. Nhằm khuếch trương thanh thế, Trung đứng ra quản lý website của “Tập
hợp thanh niên dân chủ”, “sáng lập” ra website của “Đảng Dân chủ Việt Nam” và
tạo blog cá nhân để đăng tải những bài viết xuyên tạc tình hình kinh tế - chính
trị - xã hội trong nước, ngang nhiên tuyên truyền chống Nhà nước, lôi kéo những
người không cảnh giác.
Cũng qua blog và các bài viết ấy, Trung “bắt gặp” được “tư
tưởng” của Lê Công Định và một số đối tượng ở cái có danh xưng “Câu lạc bộ nhà
báo tự do”. Mọi việc “tiếp xúc” đó, Trung đều báo cáo cho Bình. Sau đó, Trung
“môi giới” qua email cho Định làm quen với Bình. Nhóm Định, Hải tỏ ra thân mật
với nhau, thậm chí Định còn tham gia bào chữa cho Hải khi bị xét xử về tội trốn
thuế. Nhờ mấy lời “đánh giá” cao của Trung về Định, Bình đã “chiêu nạp” và
phong ngay chức “Tổng thư ký Đảng Dân chủ Việt Nam” cho Định. Sau đó, để “mở
rộng” lực lượng, tháng 2/2008, Trung lại giới thiệu Lê Công Định với Trần Huỳnh
Duy Thức. Đây cũng là các “con cá” lớn mà Trung “nhử” được cho “Đảng Dân chủ Việt
Nam”, góp phần hình thành bộ “ba chị em gái”, bàn những chuyện “động trời” về
chống phá Nhà nước, lật đổ chính quyền nhân dân.
Giấc mộng bị sụp đổ
Ngay khi về nước, Trung đã tỏ ra hung hăng, đi vận động một
số đối tượng bất mãn, chống đối trong nước như Phạm Hồng Sơn… để tham gia vào
“Đảng Dân chủ Việt Nam”. Lúc đầu, một số người còn nghe theo Trung “rao giảng”
về “phong trào dân chủ”, song sau đó họ cũng sớm nhận ra bộ mặt thật của Trung.
“Thành tích” duy nhất mà Trung làm được chính là đó giới thiệu Lê Công Định
tham gia “Đảng Dân chủ Việt Nam”.
Qua một thời gian thấy không lôi kéo thêm được ai, Trung cảm
thấy chán nản và chua chát nhận định: “Thực chất của phong trào dân chủ ở Việt
Nam là không có”. Đồng thời Trung nhận ra viễn cảnh ban đầu, khi mới về nước
được Bình “phóng” lên là sẽ trả lương cao cho tấm bằng thạc sĩ công nghệ thông
tin để “chuyên tu mở rộng” “Đảng Dân chủ Việt Nam” mà không cần phải đi làm kỹ
thuật, bị sụp đổ. Trung quay ra đi tìm việc làm khác nhằm nuôi sống bản thân.
Mặc dù vậy, Trung vẫn nuôi “mộng lãnh tụ” và quyết thực hiện ý đồ của mình
trong thời gian thực hiện nghĩa vụ quân sự tại Trung đoàn Gia Định. Trung tự
coi mình là “nhân vật tiến bộ”, một đảng viên nòng cốt của “Đảng Dân chủ Việt
Nam”, được Nhà nước tuyển dụng vào Quân đội Nhân dân Việt Nam - một bước tiến
mới trong quân đội tại Việt Nam. Tuy nhiên, mộng “bá vương” này của Trung đã
sớm sụp đổ, và phải chấp nhận một thực tế, cái gọi là “Đảng Dân chủ Việt Nam”
thực chất chỉ là một tổ chức bát nháo, không lực lượng, lập ra chỉ nhằm mục
đích làm tay sai cho các thế lực thù địch và phản động lưu vong để thực hiện
chiến lược “Diễn biến hòa bình”, lật đổ
chính quyền nhân dân.
Những việc làm quá “hăng say” của Trung cho
“Đảng Dân chủ Việt Nam” là bài học cảnh giác cho học sinh, sinh viên và thanh
niên Việt Nam đang học tập, làm việc ở trong và ngoài nước. Trên thực tế,
nhiều người dân, trong đó có một bộ phận sinh viên, học sinh đã bày tỏ thái độ
dứt khoát trước âm mưu lôi kéo, tập hợp lực lượng của họ. Nhiều người dân đã
mạnh dạn vạch mặt cái gọi là “Cách mạng Hoa đào”, thực chất là âm mưu của các
thế lực thù địch muốn lợi dụng vấn đề “Tự do, dân chủ, nhân quyền” để chống phá
Nhà nước ta, lật đổ một chế độ được đánh đổi bằng bao xương máu của chiến sĩ,
đồng bào trong hai cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc. Tuy nhiên hiện nay vẫn
có những người mù quáng tin vào “Đảng Dân chủ Việt Nam” và ra sức kêu gọi bảo
vệ cho những thành viên trong đảng, kêu oan không công cho những kẻ bán nước.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét